Đêm khuya.
Hoàng cung chìm trong màn sương mỏng, ánh trăng vắt ngang mái ngói lưu ly, đẹp đến mức có thể vẽ thành tranh — tiếc là Tô Lê Hy không có tâm trạng thưởng thức.
Nàng đang lạc đường.
Rất lạc.
“Không phải chứ.” Tô Lê Hy giơ cao chiếc đèn lồng đã tắt ngúm từ nửa canh giờ trước, nheo mắt nhìn tấm biển trước mặt. “Chiêu… Dương… điện?”
Gió đêm thổi qua, tấm biển kẽo kẹt đung đưa như đang gật đầu xác nhận: Đúng rồi đấy, cô lạc đến tận đây rồi đấy.
Tô Lê Hy chớp mắt, quay sang hỏi bóng tối bên cạnh: “Tiểu Đậu, đây có phải Thiên Y viện không?”
Không có Tiểu Đậu.
Tiểu Đậu đã bị nàng bỏ lại ở khúc rẽ thứ ba từ nửa canh giờ trước, sau khi nàng tự tin tuyên bố: “Đi theo ta, ta nhớ đường.”
Rất nhớ.
Nhớ đến mức giờ đang đứng trước tẩm cung của Hoàng thượng.
Tô Lê Hy thở dài, định quay đầu tìm đường về — nhưng ngay lúc đó, một tiếng ho khan trầm thấp vọng ra từ bên trong điện.
Tai nàng vểnh lên theo bản năng.
Tiếng ho đó… nghe không ổn. Khô, gấp, đứt quãng ở cuối hơi — dấu hiệu của phế nhiệt tích tụ lâu ngày, nếu không điều trị kịp thời sẽ ảnh hưởng đến tâm mạch.
Hai chân Tô Lê Hy tự động bước vào trước khi não kịp phê duyệt.
Trong điện tối om, chỉ có vài ngọn nến leo lét ở góc xa. Trên long sàng, một bóng người nằm nghiêng, hơi thở không đều, mày nhíu chặt ngay cả trong lúc ngủ.
Tô Lê Hy tiến lại gần, đặt đèn lồng xuống, cúi xuống quan sát gương mặt người đó dưới ánh nến yếu ớt.
Ngũ quan sắc nét như dao khắc, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím — một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta muốn kê đơn thuốc ngay lập tức.
“Bệnh nhân này trông cũng… không đến nỗi.” Nàng lẩm bẩm, tay đã đặt lên cổ tay đối phương theo thói quen nghề nghiệp. “Tiếc là chắc tính khí xấu.”
Đầu ngón tay chạm vào mạch đập dưới làn da ấm, nàng nhắm mắt tập trung.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Mạch tượng hoạt sác nhưng trầm tế, phù trung đới huyền — đúng là phế nhiệt, kèm theo can khí uất kết, tâm huyết bất túc. Lại còn có dấu hiệu thận thủy suy yếu, hơi thở đứt quãng kiểu này…
“Mạch tượng hơi hư.” Tô Lê Hy buột miệng kết luận, tay rút cuốn sổ nhỏ từ trong tay áo ra, vừa ghi vừa lẩm bẩm: “Nên kiêng rượu, kiêng đồ cay nóng, và… kiêng luôn gái đẹp một thời gian. Gì mà thận thủy kém thế này…”
“Ngươi nói ai thận thủy kém?”
Giọng nói trầm thấp, lạnh tanh, vang lên ngay dưới tai nàng.
Tô Lê Hy khựng tay, cúi xuống nhìn.
Đôi mắt đen láy đã mở ra từ lúc nào, đang nhìn nàng chằm chặp. Sâu, sắc, lạnh — giống như mũi kiếm vừa rút khỏi vỏ, nhưng ở đáy mắt có một tia… ngơ ngác khó phát hiện.
À.
Bệnh nhân tỉnh rồi.
Tô Lê Hy gật đầu chuyên nghiệp với hắn: “Ngươi tỉnh rồi à? Đừng cử động, ta đang bắt mạch.”
“…”
Người trên long sàng — Nhiếp Ly Phong, Hoàng đế Đại Yến, chủ nhân của thiên hạ — chớp mắt.
Một lần.
Hai lần.
Hắn vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn chưa kịp vận hành hết công suất. Trước mắt hắn là một nữ nhân không biết từ đâu chui ra, tay đặt lên cổ tay hắn, miệng nói những từ như “thận thủy kém” và “kiêng gái đẹp” — tất cả xảy ra trong tẩm cung riêng của hắn, vào lúc canh ba.
Nhiếp Ly Phong từ từ ngồi dậy.
Không ai dám nói chuyện với hắn như vậy từ năm ba tuổi.
“Ngươi…” Giọng hắn khàn đặc vì vừa ngủ dậy, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. “Là ai?”
Tô Lê Hy rút tay về, cất sổ vào tay áo, đứng thẳng dậy, mặt tỉnh bơ như thể nàng đang đứng trong phòng khám của nhà mình chứ không phải tẩm cung của thiên tử.
“Ta là thần y.” Nàng nói, giọng bình thản. “Đừng lo, bắt mạch miễn phí. Bệnh của ngươi không nghiêm trọng, nhưng phải chú ý điều dưỡng. Uống ít rượu thôi, nghe chưa?”
Nhiếp Ly Phong nhìn nàng.
Rồi nhìn xuống cổ tay mình.
Rồi nhìn lại nàng.
“Ngươi có biết trẫm là ai không?” Hắn hỏi, giọng chậm rãi, từng chữ một.
Tô Lê Hy nghiêng đầu, suy nghĩ một thoáng. Ở Thiên Y viện, bệnh nhân tự xưng “trẫm”… thì chắc là thái giám quản sự gì đó? Hay là thị vệ cao cấp? Dù sao thì trong cung ai cũng có chức vị, không quan trọng.
“Ừ thì, mạch ngươi vẫn hư.” Nàng đáp, hoàn toàn lạc đề. “Ta đi đây, nhớ uống thuốc.”
Nói rồi xoay người bước ra.
Nhiếp Ly Phong ngồi trên long sàng, tóc tai rũ rượi, áo ngủ xộc xệch, nhìn bóng lưng nữ nhân kia khuất dần sau cánh cửa điện — mà không nói nên lời.
Hắn vừa bị người ta bắt mạch lúc nửa đêm, chê thận thủy kém, rồi bị bỏ lại như một bệnh nhân bình thường.
“Người đâu!”
“Có nô tài!”
Lão thái giám Vương từ ngoài cửa hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu: “Bệ hạ! Có thích khách sao?!”
Nhiếp Ly Phong day day thái dương, đầu vẫn còn hơi choáng vì cơn ho lúc nãy — nhưng lạ thay, chỗ cổ tay vừa bị nữ nhân kia chạm vào lại có một cảm giác ấm áp kỳ lạ, nhè nhẹ lan khắp cánh tay.
“Không có thích khách.” Hắn nói, mắt vẫn dán vào cánh cửa. “Chỉ là một…”
Một cái gì?
Một nữ thần y?
Một kẻ điên?
Hay là một kẻ không biết sợ trẫm?
Hắn không tìm ra từ thích hợp.
“Tra.” Cuối cùng Nhiếp Ly Phong nói, giọng trầm xuống. “Tra xem nữ nhân vừa rồi là ai. Ngày mai — không, sáng sớm mai — gọi nàng ta đến gặp trẫm.”
Lão thái giám Vương sững người: “Bệ hạ… người muốn gặp nàng ta để làm gì ạ?”
Nhiếp Ly Phong im lặng một lúc lâu.
“Trẫm muốn hỏi lại.” Hắn chậm rãi nói, đầu mày hơi nhíu. “Thận thủy kém là có ý gì.”
——
Sáng hôm sau.
Thiên Y viện náo loạn như ong vỡ tổ.
Tin tức truyền đi với tốc độ chóng mặt: Có một nữ y quan dám đột nhập tẩm cung Hoàng thượng lúc nửa đêm, bắt mạch cho ngài ấy, nói ngài ấy “thận thủy kém”, rồi bỏ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Toàn bộ Thiên Y viện, từ Ngự y chính đến thái giám quét rác, đều đang bàn tán xôn xao.
Riêng Tô Lê Hy — hung thủ chính của vụ việc — vẫn đang bình thản ngồi trong góc sân, vừa phơi thuốc vừa ăn bánh đậu xanh.
“Tiểu thư ơi!!!!”
Một tiếng hét xé toang không khí.
Tiểu Đậu lao vào như một cơn lốc, mặt tái nhợt, tóc tai rối bù, hai tay ôm đầu: “Tiểu thư! Tối qua tiểu thư đi đâu?! Sao họ nói tiểu thư vào tận tẩm cung Hoàng thượng?! HOÀNG THƯỢNG ĐẤY Ạ!!!”
Tô Lê Hy nhai nốt miếng bánh, nuốt xuống, rồi mới ngước lên nhìn thị nữ mặt đang méo xẹo của mình.
“Ồ.” Nàng chớp mắt. “Thảo nào.”
Tiểu Đậu run run: “Thảo nào… thảo nào cái gì ạ?”
“Thảo nào hắn ta hỏi ta có biết hắn là ai không.” Tô Lê Hy gật gù, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ. “Thì ra hắn là Hoàng thượng.”
Tiểu Đậu đứng hình.
Không phải vì tiểu thư vừa thừa nhận điều gì — mà vì cách tiểu thư nói câu đó, bình thản y hệt như đang nói “thì ra hôm nay trời nắng”.
“Tiểu… tiểu thư…” Giọng Tiểu Đậu yếu ớt như sắp tắt thở. “Tiểu thư có biết tội đột nhập tẩm cung Hoàng thượng lúc nửa đêm là—”
“Là gì?” Tô Lê Hy phủi tay đứng dậy. “Ta chỉ bắt mạch thôi mà. Hắn ta nên cảm ơn ta mới đúng. Mạch tượng tệ như vậy mà không biết, để lâu thành bệnh nặng thì sao?”
Tiểu Đậu muốn khóc.
Nàng muốn nói với tiểu thư rằng không phải ai cũng muốn được bắt mạch lúc nửa đêm đâu. Nhất là Hoàng thượng. Nhất là khi ngài ấy vừa bị chê thận thủy kém.
Nhưng chưa kịp mở miệng, một giọng nói the thé đã vang lên từ cổng Thiên Y viện:
“Thánh chỉ tới ——!!!”
Tất cả mọi người trong viện đồng loạt quỳ xuống.
Tô Lê Hy không quỳ.
Không phải vì nàng ngang ngược, mà vì nàng đang mải nhìn lão thái giám cầm thánh chỉ — chính là lão già tối qua đứng ngoài cửa điện, mặt cắt không còn giọt máu, mắt đảo qua đảo lại như đang tìm ai đó.
Ánh mắt lão dừng lại ở Tô Lê Hy.
Hai mắt lão mở to.
Rồi lão nhìn nàng chằm chằm như thể nàng là một sinh vật lạ vừa từ trên trời rơi xuống.
“Lão nô phục vụ sáu mươi năm…” Lão thái giám thì thào, giọng run run. “Chưa thấy ai như vậy… thật sự chưa thấy…”
Tô Lê Hy nhướn mày: “Lão nhân gia nói gì vậy? Ta nghe không rõ.”
Lão thái giám Vương giật mình hoàn hồn, vội vàng mở thánh chỉ ra, hắng giọng đọc:
“Tuyên — nữ y Tô Lê Hy, tức khắc vào Chiêu Dương điện diện kiến. Khâm thử ——!!!”
Cả Thiên Y viện im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tô Lê Hy.
Nàng chớp mắt, quay sang nhìn Tiểu Đậu đang quỳ bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu.
“Nghe này.” Tô Lê Hy nghiêm túc nói. “Trong cung làm việc nhanh thật. Tối qua ta mới bắt mạch xong, sáng nay đã gọi tái khám rồi.”
Tiểu Đậu lảo đảo.
Lần này nàng thật sự muốn ngất.
——
Chiêu Dương điện, ban ngày.
Khác hẳn vẻ tối tăm lúc nửa đêm, ban ngày nơi đây sáng choang, uy nghiêm đến ngột ngạt. Rèm the thêu kim long cuộn mình, lư hương bằng đồng tỏa khói trầm nghi ngút, từng hàng cung nữ thái giám đứng im như tượng đá.
Tô Lê Hy bước vào, tay vẫn ôm hộp thuốc, mắt đảo quanh đánh giá.
Sạch sẽ. Thoáng mát. Hương trầm tốt — nhưng hơi nồng, không tốt cho phổi. Nên mở cửa sổ nhiều hơn.
Nàng vừa nghĩ vừa tiến đến gần long sàng, nơi Nhiếp Ly Phong đang ngồi, khoác long bào màu huyền, tóc búi gọn gàng, mặt lạnh như tượng đá cẩm thạch.
Hắn nhìn nàng.
Nàng nhìn hắn.
“Tỉnh rồi à?”
Tô Lê Hy là người phá vỡ im lặng trước, tự nhiên như đang chào hỏi hàng xóm buổi sáng. “Để ta xem nào.”
Nói rồi, trước ánh mắt kinh hoàng của toàn bộ cung nhân trong điện, nàng bước thẳng đến trước mặt Hoàng thượng — không quỳ, không hành lễ — và đặt tay lên cổ tay hắn.
Y như tối qua.
Nhiếp Ly Phong cứng đờ người.
Không phải vì tức giận.
Mà vì lần thứ hai trong đời, có người chạm vào hắn mà không hề sợ hãi. Đầu ngón tay nàng ấm áp, đặt lên mạch đập của hắn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không một chút do dự.
Cảm giác này…
Kỳ lạ.
“Ừm…” Tô Lê Hy nhắm mắt bắt mạch, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người đối diện. “Đỡ hơn tối qua rồi, nhưng can khí vẫn uất kết. Ngươi hay thức khuya lắm phải không? Lại còn hay nổi giận nữa?”
Câu cuối cùng nàng nói mà không cần suy nghĩ.
Cả điện cùng nín thở.
Lão thái giám Vương đứng sau lưng Hoàng thượng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Lão đã phục vụ ba đời hoàng đế, đã thấy kẻ bị chém đầu, kẻ bị lưu đày, kẻ bị tước quan tước — nhưng chưa từng thấy ai dám nói với Hoàng thượng câu “ngươi hay nổi giận lắm phải không”.
Thế mà Nhiếp Ly Phong…
Không nổi giận.
Hắn chỉ im lặng nhìn nữ nhân trước mặt, mày hơi nhíu lại, nhưng không phải vì phẫn nộ — mà vì một cảm xúc khó gọi tên.
“Ngươi…” Hắn chậm rãi mở miệng. “Có biết tội của mình không?”
Tô Lê Hy mở mắt, rút tay về, nghiêm túc suy nghĩ.
“Tội gì ạ?” Nàng hỏi, chân thành thật sự.
“Đột nhập tẩm cung của trẫm lúc nửa đêm.”
“À.” Nàng gật đầu. “Cái đó thì đúng là lỗi của ta. Ta bị lạc đường.”
“Chê trẫm thận thủy kém trước mặt trẫm.”
“Đó không phải chê.” Nàng nghiêm mặt phản bác. “Đó là chẩn đoán. Ta là thần y, nói thật là trách nhiệm nghề nghiệp.”
Nhiếp Ly Phong nhìn nàng chằm chằm.
Nàng nhìn lại hắn, mắt trong veo, không một tia sợ hãi.
Sau một lúc lâu…
“Được.” Hắn nói, giọng trầm thấp. “Vậy ngươi ở lại đây.”
Tô Lê Hy chớp mắt: “Ở lại đâu?”
“Trong cung.” Nhiếp Ly Phong đứng dậy, cao hơn nàng hẳn một cái đầu, cúi xuống nhìn nàng. “Làm thái y riêng của trẫm. Hàng ngày bắt mạch cho trẫm.”
Tô Lê Hy nghĩ một thoáng.
Ở trong cung… cũng được. Có nhiều dược liệu quý, lại tiết kiệm tiền thuê nhà. Hơn nữa bệnh nhân này mạch tượng phức tạp, rất thú vị để nghiên cứu lâu dài.
“Cũng được.” Nàng gật đầu. “Nhưng ta có một điều kiện.”
Toàn bộ cung nhân trong điện suýt ngã ngửa.
Hoàng thượng ban ơn cho ở lại, nàng ta còn dám ra điều kiện?!
Nhiếp Ly Phong nhướn mày, cảm thấy vừa tức vừa… buồn cười. “Điều kiện gì?”
“Thứ nhất, ta không quỳ.” Tô Lê Hy giơ một ngón tay. “Quỳ nhiều hại khớp gối. Ngươi cũng không nên quỳ — à mà ngươi là Hoàng thượng, chắc không phải quỳ ai.”
Khóe môi Nhiếp Ly Phong giật giật.
“Thứ hai, ta không gọi ngươi là Hoàng thượng.” Nàng giơ ngón tay thứ hai. “Bệnh nhân là bệnh nhân, không phân cao thấp. Ta sẽ gọi ngươi là… Nhiếp công tử. Hoặc bệnh nhân số một.”
“…”
“Thứ ba.” Nàng giơ ngón tay thứ ba. “Ta muốn dược liệu không giới hạn. Có mấy vị thuốc quý ngoài kia ta thèm từ lâu rồi mà không có tiền mua.”
Nhiếp Ly Phong nhìn nàng, im lặng một hồi lâu.
Rồi hắn bật cười.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn thật sự bật cười — một nụ cười mỏng, nhẹ, nhưng có thật. Lão thái giám Vương đứng phía sau trợn tròn mắt, suýt đánh rơi phất trần.
“Được.” Nhiếp Ly Phong nói. “Trẫm đồng ý.”
Tô Lê Hy hài lòng gật đầu, rút cuốn sổ nhỏ trong tay áo ra, bắt đầu ghi ghi chép chép.
“Bệnh nhân số một — Nhiếp Ly Phong — nam — hai mươi sáu tuổi — chẩn đoán ban đầu: phế nhiệt, can uất, thận thủy suy…”
“Ngươi đang viết cái gì vậy?” Nhiếp Ly Phong nghi ngờ hỏi.
“Bệnh án.” Tô Lê Hy đáp, không ngẩng đầu lên. “Yên lặng chút, đừng làm phiền thần y đang làm việc.”
Nhiếp Ly Phong: “…”
Lão thái giám Vương đứng phía sau, mặt đờ đẫn, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Lão nô phục vụ sáu mươi năm… thật sự chưa thấy ai như vậy…
——
Cùng lúc đó, tại Cam Lộ cung.
Ngô Quý Phi — sủng phi số một hậu cung suốt bốn năm qua — đang ngồi trước gương đồng, để cung nữ chải tóc.
“Nương nương, quả nhân vừa nghe được một tin…” Cung nữ thân cận tiến lại gần, hạ giọng thì thầm vào tai nàng ta.
Ngô Quý Phi nghe xong, tay đang cầm lược bỗng khựng lại.
“Cái gì?” Nàng ta xoay phắt lại. “Một nữ y? Đột nhập tẩm cung của Hoàng thượng? Lại còn được giữ lại làm thái y riêng?!”
“Dạ… dạ vâng ạ…”
Ngô Quý Phi đứng bật dậy, mặt biến sắc.
Bốn năm. Suốt bốn năm nàng ta dốc hết tâm tư để giữ vững địa vị sủng phi, chưa từng có nữ nhân nào dám bén mảng đến gần Hoàng thượng quá ba bước. Ấy vậy mà giờ một ả nữ y không biết từ đâu chui ra, đột nhập tẩm cung lúc nửa đêm, chạm vào cổ tay Hoàng thượng — nơi mà ngay cả nàng ta cũng chưa từng được chạm vào — và còn được giữ lại trong cung?!
“Tiện nhân này dám…”
Ngô Quý Phi nghiến răng, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo.
“Nương nương bớt giận!” Cung nữ vội vàng dập đầu. “Nghe nói ả ta chỉ là thần y dân gian, quê mùa thô tục, Hoàng thượng giữ lại chắc chỉ vì thuật bắt mạch thôi ạ…”
“Im đi.” Ngô Quý Phi lạnh giọng. “Ta không quan tâm ả ta là ai. Dám mon men đến gần Hoàng thượng, thì phải trả giá. Ngươi đi thăm dò cho ta, xem ả ta ở đâu, làm gì, có điểm yếu gì.”
“Dạ… dạ vâng…”
Cung nữ lui ra, Ngô Quý Phi ngồi xuống lại trước gương, nhìn bóng mình trong đó, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
“Thần y?” Nàng ta cười nhạt. “Để xem ngươi thần được bao lâu.”
——
Chiêu Dương điện.
Tô Lê Hy viết xong bệnh án, gập sổ lại, ngước lên nhìn Nhiếp Ly Phong đang ngồi im như tượng.
“Được rồi.” Nàng nói. “Hôm nay tạm thế đã. Ngày mai ta quay lại bắt mạch tiếp. Nhớ uống thuốc đúng giờ, không được uống rượu, không được thức khuya, không được nổi giận vô cớ.”
Nhiếp Ly Phong nhìn nàng.
Hắn đã là Hoàng đế được mười năm. Mười năm qua, không ai dám ra lệnh cho hắn. Vậy mà nữ nhân này — chỉ trong vòng chưa đầy một khắc — đã liệt kê một danh sách những việc hắn “không được làm”.
Điều kỳ lạ nhất là…
Hắn không thấy khó chịu.
“Còn gì nữa không?” Hắn hỏi, giọng nhàn nhạt, như thể chưa từng có chuyện gì bất thường xảy ra.
Tô Lê Hy suy nghĩ: “Còn một điều nữa.”
“Nói.”
“Ngươi nên cười nhiều hơn.” Nàng nói, mặt nghiêm túc. “Mặt lạnh quá không tốt cho can khí. Cười nhiều vào, máu huyết lưu thông, mạch tượng sẽ tốt hơn.”
Nhiếp Ly Phong im lặng.
Tô Lê Hy thấy hắn không đáp, cũng không ép, xoay người bước ra ngoài.
Đi được vài bước, nàng chợt khựng lại.
“À phải rồi.” Nàng quay đầu, nhìn hắn. “Ta tên Tô Lê Hy. Lần sau gọi ta là Tô thần y. Đừng gọi ‘nữ nhân kia’ hay ‘ngươi’ — mất lịch sự.”
Nói rồi, nàng bước thẳng ra khỏi điện, để lại Nhiếp Ly Phong ngồi đó, im lặng nhìn theo bóng lưng nàng.
Lão thái giám Vương đứng cạnh, cẩn thận quan sát sắc mặt Hoàng thượng, rồi buột miệng nói một câu mà sau này lão sẽ nhớ mãi:
“Bệ hạ… người đang đỏ mặt ạ.”
Nhiếp Ly Phong sững người.
Rồi hắn quay phắt đi, giọng lạnh tanh: “Không có.”
Lão thái giám Vương im lặng.