Vô Vọng Nhai không có tuyết rơi, bởi nơi này lạnh đến mức ngay cả những đám mây cũng bị đóng băng trước khi kịp hóa thành tuyết. Đây là tuyệt địa của Tiên giới, nơi giam giữ những luồng chướng khí từ thời viễn cổ.
Và Lãnh Hàn Phong là người gác cổng.
Một vị Tiên Tôn đã sống ròng rã ba ngàn năm, mang trong mình Cực Băng Kiếm Ý. Hắn ngồi tọa thiền trên đỉnh nhai, bạch y hòa lẫn vào sương lạnh, tĩnh lặng như một pho tượng đá không hồn. Bất cứ sinh linh nào bước vào phạm vi mười trượng quanh hắn đều sẽ bị kiếm khí băm vần thành trăm mảnh.
Cho đến hôm nay.
—
Một tiếng sột soạt rất nhỏ vang lên dưới vách đá. Hàn Phong từ từ mở mắt. Đôi con ngươi màu lưu ly lóe lên tia sát khí xé toạc màn sương mù.
Dưới đó là một tiểu yêu. Một con hồ ly tinh mới tu luyện ra đúng một cái đuôi, linh lực yếu ớt đến mức hắn chẳng buồn rút kiếm. Toàn thân con hồ ly nhuốm máu, bộ lông đỏ rực bị những trận cuồng phong trên Vô Vọng Nhai cứa nát. Thế nhưng, nó vẫn ngoan cố cắm từng móng vuốt đã rỉ máu vào vách đá tảng băng, nhích lên từng chút một.
“Kẻ phương nào to gan phạm vào cấm địa?” Giọng Hàn Phong vang lên, lạnh lẽo hơn cả gió sương, dội thẳng vào nguyên thần của tiểu yêu.
Con hồ ly run rẩy, khựng lại, nhưng rồi lại ngẩng đầu lên. Nó hóa thành hình người – một thiếu nữ chừng mười sáu tuổi, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng rỉ máu tươi. Trong tay nàng ta ôm khư khư một hạt mầm tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
“Tiểu yêu… Tiểu Ly,” Nàng thều thào, giọng nói đứt quãng vì cái lạnh cắn xương. “Cầu xin Tiên Tôn… cho tiểu yêu mượn một tấc đất… trên đỉnh Vô Vọng.”
Hàn Phong nhíu mày. Lại là những kẻ ngu ngốc tìm kiếm cơ duyên độ kiếp.
“Lùi lại. Nếu không, thần hồn câu diệt.” Hắn phất nhẹ tay áo. Một đạo kiếm khí vô hình lướt tới, xẹt qua má Tiểu Ly, để lại một vết cắt sâu hoắm.
Nhưng Tiểu Ly không lùi. Nàng quỳ rạp xuống nền băng, cẩn thận che chắn hạt mầm trong ngực để nó không bị kiếm khí tổn hại.
“Một tấc thôi… Chỉ một tấc thôi!” Nàng gào lên, nước mắt vừa trào ra đã hóa thành những viên trân châu băng giá rơi lách cách xuống đất. “Chàng ấy là phàm nhân, vì đỡ cho ta một chưởng của Diệt Yêu Sư mà hồn phách vỡ vụn. Diêm Vương nói, chỉ có trồng hạt Tuyết Liên Mộng này ở nơi lạnh nhất Tiên giới, hấp thụ tinh hoa nguyệt cực, thì nguyên thần chàng mới có cơ hội ngưng tụ để luân hồi!”
Hàn Phong im lặng nhìn hạt mầm yếu ớt đang thoi thóp ánh sáng trong tay con yêu hồ nhỏ bé.
Sinh lão bệnh tử, luân hồi chuyển kiếp vốn là thiên đạo. Một kẻ tu tiên như hắn đã nhìn thấu hồng trần từ lâu. Hắn đã thấy vô số kẻ vì chữ “Tình” mà tan xương nát thịt, để rồi cuối cùng chẳng còn lại gì ngoài cát bụi.
“Đáng giá không?” Hàn Phong lạnh nhạt hỏi. “Ngươi thiêu đốt yêu đan để leo lên đây. Dù có gieo được hạt mầm, ngươi cũng sẽ mất đi lớp vỏ hóa hình, trở lại làm một con thú hoang vô trí vô thức ngàn năm.”
Tiểu Ly cúi đầu nhìn hạt mầm. Đáy mắt nàng không có sự do dự, chỉ có một mảnh dịu dàng tựa như ánh nắng mùa xuân.
“Tiên Tôn… Ngài sống ba ngàn năm, đã bao giờ ngài thấy lạnh chưa?” Nàng nhẹ giọng hỏi. “Tiểu yêu trước kia rất sợ lạnh. Nhưng vòng tay của chàng ấy rất ấm. Chỉ cần chàng ấy có thể sống lại, dù ta có làm một con thú hoang chạy giữa tuyết lạnh ngàn năm… cũng không sao cả.”
Lãnh Hàn Phong chấn động.
Đã bao giờ thấy lạnh chưa? Ba ngàn năm tọa thiền giữa tuyệt địa, hắn tưởng mình đã hòa làm một với băng tuyết. Nhưng câu nói của tiểu yêu như một giọt nước nóng nhỏ vào tầng băng vĩnh cửu trong lòng hắn, rạn nứt một đường li ti.
Hắn nhìn Tiểu Ly. Nàng sắp không trụ nổi nữa. Yêu đan trong cơ thể nàng đang vỡ vụn.
“Quy củ của Vô Vọng Nhai… không ai được bước vào.”
Hàn Phong lạnh lùng lên tiếng, tay phải chạm vào chuôi kiếm. Tiểu Ly nhắm nghiền mắt, ôm chặt lấy hạt mầm chờ đợi cái chết.
Nhưng lưỡi kiếm không chém xuống.
Thay vào đó, một luồng Cực Băng Linh Lực thuần khiết bao bọc lấy cơ thể Tiểu Ly, xua tan đi chướng khí đang ăn mòn nàng. Nơi mũi kiếm của Hàn Phong chỉ xuống, tầng băng vạn năm nứt ra, lộ ra một khoảng đất nhỏ bằng đúng một tấc.
“Ta không cho phép ngươi bước vào,” Hàn Phong nhắm mắt lại, dung mạo y hệt một pho tượng lạnh giá. “Nhưng hạt mầm đó… không phải là sinh linh.”
Tiểu Ly mở bừng mắt, nước mắt lại trào ra. Nàng dùng chút sức tàn cuối cùng, cẩn thận đặt hạt Tuyết Liên Mộng xuống hốc đất. Dưới sự bảo hộ của linh lực Tiên Tôn, hạt mầm cắm rễ, nảy ra một mầm xanh biếc, vươn lên giữa không gian u tối.
Nụ cười rạng rỡ nở trên môi thiếu nữ. Hình dáng con người của nàng mờ dần. Yêu đan vỡ nát. Tiểu Ly biến lại thành một con hồng hồ ly nhỏ bé, cuộn tròn bên cạnh mầm cây nhỏ, chìm vào giấc ngủ ngàn năm không thức tỉnh.
—
Vô Vọng Nhai vẫn lạnh lẽo.
Lãnh Hàn Phong tiếp tục nhắm mắt tọa thiền, bạch y tung bay trong gió. Chỉ khác là, cách chỗ hắn ngồi không xa, có một đóa Tuyết Liên Mộng đang rực rỡ tỏa sáng, và một con hồ ly đỏ rực đang ngủ say dưới gốc cây.
Người ta nói Vô Vọng Nhai là nơi dập tắt mọi hy vọng. > Nhưng họ không biết rằng, nơi lạnh lẽo nhất, lại là nơi dung dưỡng một đoạn tình ấm áp nhất thế gian.